Creation Yersinienne:‎ > ‎Articles‎ > ‎

Coi như chuyện" Xe cán chó "

posted Mar 24, 2017, 10:00 AM by Andy Nguyen

Coi như chuyện" Xe cán chó "

                                                                                             Hà Mai Kim

 

Nay tôi xin gử iđếnanh chị một giai thoại ngắn, vui hay buồn tùy theo cách suy nghĩ của mỗi người.Nhưng chắc chắn không quan trọng, nên tôi mạo muội dùng tựa đề trên không mấy thanh tao, và kh icác anh chị đọc xong, có quên đ icũng ...vô hại.

.....Cách đây vàituần tôi có đưa vợ tôi đi chợ Tam Biên.Đây là khu chợ người Việt, nằm trên con đường Bolsa, tỉnh Westminster, tiểu bang California, không xa khu thương mại PhúcLộcThọ là mấy. Nơi đây có bán thịt heo và tôm xay, để nấu canh cải. Ngon hết xẩy!

Hômấy trờ iđẹp, trong vắt. Không mộ táng mây.Gió thổinhè nhẹ.Một đàn chim màuđen khoảng hơn ha ichục con đậu trên nhành ngangcủa cộtđèn. Khôngbiết là loại chimgì nhưngtrôngna ná như quạ đenbên ta. Chúng thảnh thơi quan sát đám người ở dưới, ai aicũngvội vànghấp tấp, co ibộ bậnrộnlắm.Khônghiểuchúng - tôi muốń nói những con chimđenkia- đangnghĩ gì...

Tô i cẩn thậnláixevào parking lot, tắt máy, mơ ̉cửa xuốngxe, đi vòng sang bên kia đỡ vợ tô ira.

- Trời hơi nóng. Tôi nói.Em có thể để áo choàn glại xe.

- Thôi cứ để emmặ cc ũng được, vợ tôi đáp.Nhỡ trờ itrở lạnh thì sao?

- Tùy em.

Chún gtôichậm rải bướcvề phía chợ.Kh ibước lênlề, tôi đưa taycho vợ tô ivịn.

Ngay lú cđó một ngườ iđàn ông khá lớn con bước nhanh lại. Với phản ứngcủa mộtcựu quânđã từng nhiều nămtác chiến, tôiđứng ngángngay trước mặtvợ tôi, có ý chechở bà và cũng sẵn sàng để đối phó với mọi tình huống.Biếtđâu ông ta bị bịnh tâm thần?Nhưng tôi đã quá lo xa.Đó là một người đàn ông, mặ tmũisáng sủa, có vẻ hiểu biết. Ônglịch sự cúi đầuchào chúngtôi.Tô iphác mộtcử chỉ chào lại.Và chờ đợi.

- Thưa ông bà, tôi ngồi uống cà phêtrong kia- nói xong ông quay lại chỉ chiếcbànsau cửakính của một tiệmăn.

- Tôi thấy hết. Thấyhết, ôngnó itiếp.Từ luc ông raxe, mở cửa dìu bà xuống, đưa bà lênlề đến lúcông nóinhững câu gì tôi nghekhôngđược. Chắc chắn phải ngọt ngàolắm. Nhìn nét mặ tvà nụ cười của hai người thì biết.

- Dạ, cámơn ông, tôi đáp. Vợ tôi mới khỏibịnh, không đượckhoẻ lắmnêncần được giúp đỡ.

Hình nhưông ta khôngđể ý những lời tôi nói.Ôngtiếp tục:

- Nhữnghànhđộng, nhữngcử ônglàm, tôiđềuđã làmchovợ tôi.Chúngtôiăn ở vớinhauđượcđúng 50 năm. Nhândịpnàytôiđưavợ tôiđi Florida đi cruise để ănmừng. Nàongờ trên con tàurộnglớnnày,vợ tôiquenđượcmộtthằngđànôngkhá bảnhtrai. Bà ấy bị tiếngsétáitìnhphạngmộtphátkhá nặng.Chẳngbiếtgã kiatántỉnhlàmsao mà mụ vơ ̣tôilạnhnhạthẳnvớitôi.Khôngcònnhữnglờinóingọtngào, khôngcònnhữngcử chỉ âu yếmnhư xưa.Bà ấy thay đổi hẳn thái độ.Ngay cả đi ăn chung, bà ấy cũng tìm cách đi một mình. Còn việc chăngố ituyệt nhiên không có.Những ngày còn lạ itrên tàu là những nàycự chình với tôi.

Bây giờ thì tôi hiểurõ tâm trạng của người đàn ông lạ.

- Thưa ông, tôi cắt ngang. Ông bà được mấy người con, cháu?

- Ba con, hai tra imộtgái, ôngtrả lờ itrongtiếngnấc. Và sáuđứacháu, vừanộilẫnngoại.Nóiđếnđây, nướcmắt lả chả rơitrêncặp má nhănnheo.

Về đếnnhà, bà ta cố gắnglánhmặttôi.Mộthômchờ lúctôiđisửaxe, bà ta kêu taxi khăngóitheo Nó. Nóiđếnđây, đôimắtôngrựclửa.Cặpmôimímlại. Tôi sẽ tìmracặpgianphudâmphụ này.Tôi sẽ bắnnátxácchúngra.Ở xứ này, muabánsúngđạndễ dàng mà!!!

Tôibiếtôngkhôngdọasuông.

- Ấychết, tôivộivã can. Ôngđừnglàmnhưvậy.Giếtngười, vì bấtcứ lý do gì, tộiđềunặnglắm. Có thể bị tù chungthân. Hay lãnhántử hìnhkhôngchừng.Lênghế điệnchẳnghạn.Đám con cháuông bị mất cha, mẹ, ông bà mộtcáchoanuổng. Xin ôngnghĩ lại: Giếthaingườinàykhôngphải là giảipháp hay. Tronglúcbồngbột, thiếusuynghĩ, bà nhà đã mù quángtheongườiđànôngkia. Nhưng, nhưôngbiết:Bạophát, bạotàn. Cuộctìnhtộilỗinàykhôngkéodàiđược. Chỉ trongmộtthờigianngắn, bà sẽ thấymìnhlầmlẫnvà sẽ trở lạivớigiađình.Lúcđó xinônghãyrộnglượngthathứ đónnhận bà.Cònnếu bà quyếtkhôngtrở lạithì coinhưduyênnợ haingườiđã chấmdứt.Xin ônghãycoinhưvừatrả nợ xongxe, xongnhà. Việcgì phảibuồnphiền, phảinuốitiếc ???Ônghãyvuisốngvớiđám con cháu...

Người lạ mặtnhìntôi, tỏ vẻ cámơn.Ông lí nhí nóicáigì đó tôinghekhôngrõ rồithẫnthờ bướcraxe. Ngườiônglệch sang mộtbên, trôngthậtthảmhại. Khixeôngquẹora con đườngchính, tôimớiânhậnquênkhônghỏitênvà số phone củaôngđể có thể giúpđỡ saunày.

Tôidẫnvợ tôivàochợ.Tôibỗngnghĩ đếnmình.Cuốinăm nay chúngtôicũng sẽ ănmừng 50 nămsốngchung. Gáyrôihơilạnh.Phòngbệnhhơnchữabệnh.TÔI SẼ KHÔNG ĐI CRUISE, DÙ CÓ ĐẠI HẠ GIÁ.Chẳngchơidại !!!

 

Viếtthêm: nếucơ may nà đó ôngbạntôigặp ở chợ Tam Biênđọcđợcnhữngdòngchữ này, xinthôngcảmđừngtráchtôiđã mangmộtquãngđờitưcủaônglênbáo. Tôi chỉ muốnđọcgiả chia xẻ nỗikhổ tâmcủaôngchứ không có hậu ý nàokhác. Đa Tạ

                                                          Hà Mai Kim (18 march 2018)

-

 

Comments