Articles


Recent Articles

  • phở Bằng.....      Năm đó, sau 75, một lần Cảnh về Dalat có ghé nhà tôi ở đường Đào Duy Từ (Dốc Nhà Bò). Hắn ru ...
    Posted Apr 27, 2017, 2:57 PM by Andy Nguyen
  • Coi như chuyện" Xe cán chó " Coi như chuyện" Xe cán chó "                                                                                              Hà Mai Kim   Nay tôi xin gử iđếnanh chị một giai thoại ngắn, vui hay buồn tu ...
    Posted Mar 24, 2017, 10:00 AM by Andy Nguyen
  • Untitled  
    Posted Feb 18, 2016, 9:54 AM by Andy Nguyen
  • UN DERNIER BEAU GESTE Un soupcon de printemps flotte imperceptiblement dans l´atmosphère.Les bourgeons des plantes sont à peine visibles, mais on sent qu´ils guettent et attendent impatiemment un signal de la ...
    Posted Feb 15, 2016, 10:16 AM by Andy Nguyen
  • Môt góc của Hà Nôi năm 2015 Năm 2015 mà như thế này, thế trước năm 1975 thì còn kinh khủng biết chừng nào. Thiên đàng CS đúng là đây. Môt góc của Hà Nôi ...
    Posted Oct 16, 2015, 8:32 AM by Andy Nguyen
  • Les sanglots longs des violons de l'hiver.. L’anecdote que j’ai le plus racontée en France, quand j’évoque le Vietnam, est celle d’une élève de 2 A, dont j’ai toujours ignoré le nom ...
    Posted Oct 12, 2015, 12:20 PM by Andy Nguyen
  • Le charme Asiatique Part II Je me dois cher ami d'avoir la plus franche exactitude vis-à-vis de cette énigme du charme asiatique. Je suis un gamin de rue du quartier de La ...
    Posted Oct 9, 2015, 4:22 PM by Andy Nguyen
  • Ngắm các em thi Hoa Hậu mặc áo bà ba. Khế ngọt ở đâu mà nhiều quá .     39 gương mặt ưu tú và xinh đẹp khu vực phía Nam của cuộc thi Hoa hậu VN 2015 đã bước vào ...
    Posted Oct 9, 2015, 3:04 PM by Andy Nguyen
  • ÔM ở Việt nam Bia ôm : Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như ...
    Posted Oct 9, 2015, 2:34 PM by Andy Nguyen
  • Saigon of Yesterday....Le Saigon d'hier..... Các bạn xem vài tấm hình cho đở nhớ´...hay để nhớ thêm hơn ....Trong khuôn viên Trường nữ trung học Gia Long ( Nguyễn Thị Minh Khai ngày nay ), Sài ...
    Posted Oct 9, 2015, 2:22 PM by Andy Nguyen
  • Áo dài Việt trên đường phố Paris Hai người mẫu Pháp giới thiệu các kiểu áo dài họa tiết hoa trong bộ sưu tập mới của Ngô Nhật Huy.Ngô Nhật Huy mang bộ sưu tập áo ...
    Posted Oct 9, 2015, 2:20 PM by Andy Nguyen
  • Le récit de mon premier cours au lycée yersin PREMIER COURS             Un matin au début du mois d'août 1966, lors de ma mission de coopérant militaire au lycée Yersin de Dalat, je me suis retrouvé pour la première ...
    Posted Oct 9, 2015, 8:42 AM by Andy Nguyen
  • Paris – Quartier Latin FranceParis – Quartier Latin.Images et Musique : Vinh-Thien Quach.http://www.youtube.com/user/thienmmusichttp://www.thienmusic.comVoyage en Images et en Musique :http://thienmusic.free.fr ...
    Posted Oct 8, 2015, 12:11 PM by Andy Nguyen
  • Les Me'moires d'un Yersinien..... En sixième, je fus mis, avec mon frère, au lycée Yersin, à Dalat, une station d'altitude à plus de mille kilomètres de Hanoi. Nous allions y rester quatre ans ...
    Posted Oct 8, 2015, 12:02 PM by Andy Nguyen
  • Le Charme Asiatique.... Le charme asiatique de retour en france j'ai souvent rencontré des anciens colo du VN qui tous parlent de votre merveilleux paysquand on leur demande en quoi ce ...
    Posted Oct 9, 2015, 2:18 PM by Andy Nguyen
  • Some marvellous old photos!      Rush hour in Chicago , 1909 The Titanic took off for its last trip, full of dreams and promises, Ireland , 1912.   People queued for Al Capone’s free coffee in Chicago ...
    Posted Oct 5, 2015, 3:08 PM by Andy Nguyen
  • 3 NHỚ và 3 QUÊN Giữ cho lòng mình thanh thản là bài tập dưỡng sinh vô cùng hiệu quả. Bài tập dưỡng sinh "3 nhớ và 3 quên" này dễ thực hiện, tác dụng ...
    Posted Oct 1, 2015, 1:16 PM by Andy Nguyen
  • Người lạ gõ cửa trong đêm Có một cô gái có chồng làm ca đêm, tối ngủ một mình cho nên rất nhát và sợ ma.Có một đêm cô đang ngủ thì có tiếng gõ ...
    Posted Oct 1, 2015, 1:14 PM by Andy Nguyen
  • Ông bạn vàng...                                                                                                                                                                  Ông bạn vàng                                        ( Truyện ngắn này không phải là sản phẩm của sự tưởng tượng )                                                                                                       ...
    Posted Oct 1, 2015, 10:18 AM by Andy Nguyen
  • Lới lơ" (lời cổ) là một bản nhạc Chèo (Dân ca miền Bắc Việt) . Nghe  "Lới lơ" qua tiếng đàn của Lê Thu bằng Guitar, hay qua sự trình diễn của nhạc sĩ Ngô Hồng Quang xong rồi mới trân trọng hơn về sự ...
    Posted Mar 23, 2015, 9:39 AM by Andy Nguyen
  • Nữ tài tử chiếu bóng Việt Nam đầu tiên là ai ?           Hình Cô Hoàng Thị Thế, con của nhà cách mạng Hoàng Hoa Thám, tức cụ Đề Thám, trong cuốn hồi ký của Cô. Courtesy photo  Your browser does not support ...
    Posted Mar 23, 2015, 9:35 AM by Andy Nguyen
  • 17 Magnifiques fleurs qui ressemblent à tout, sauf à des fleurs Un Alien très heureux - Calceolaria Uniflora > > > > > > > > > >  > > > > > > > > > >  Des bébés dans un couffin - Anguloa Uniflora > > > > > > > > > >  > > > > > > > > > >  Des têtes de singe - Dracula Simia > > > > > > > > > >                                                                            > > > > > > > > > > Un magnifique oiseau - Phalaenopsis > > > > > > > > > >                                       ...
    Posted Mar 12, 2015, 11:08 AM by Andy Nguyen
  • Nhìn lại nền Giáo dục VNCH : Sự tiếc nuối vô bờ bến               Huỳnh Minh Tú(biên tập và thêm hình ảnh sưu tầm từ Internet) Sách giáo khoa thời VNCHGiáo dục Việt Nam Cộng Hòa là nền giáo dục Việt Nam ...
    Posted Mar 12, 2015, 11:05 AM by Andy Nguyen
  • Bạn ta , un des notres, one of ours.... Moi xem mot bai that hay do 1 nguoi ban viet trong do' co' anh moa Lê Hoàng Vân  ex yersinien (khong chiu sang Fap) o lai VN gui gin ...
    Posted Mar 11, 2015, 10:47 AM by Andy Nguyen
  • Ngôi trường thu hút khách du lịch nhất ở Đà Lạt Ngôi trường thu hút khách du lịch nhất ở Đà LạtCao Đẳng Sư Phạm Đà Lạt là ngôi trường thường xuyên được thấy trong các bức ảnh cưới, hay ...
    Posted Feb 26, 2015, 10:30 AM by Andy Nguyen
Showing posts 1 - 25 of 104. View more »

phở Bằng.....

posted Apr 27, 2017, 2:57 PM by Andy Nguyen

daquy1.jpg - 22.79 Kb

     Năm đó, sau 75, một lần Cảnh về Dalat có ghé nhà tôi ở đường Đào Duy Từ (Dốc Nhà Bò). Hắn rủ tôi đi ăn phở. Và hắn muốn ăn phở Bằng. Tôi nói bây giờ có những tiệm phở khác ngon hơn, nhưng hắn một mực đòi ăn cho được phở Bằng.

     Tôi  biết trong tâm trí hắn vẫn còn hình ảnh ông chủ tiệm thấp lùn, lúc nào cũng mày râu nhẵn nhụi, mái đầu tóc hoa râm luôn dính liền với chiếc mũ feutre, ngay cả lúc đang đứng múc phở ra tô. Chắc hắn vẫn chưa quên cái phong thái nhàn nhã của ông, không vội dù khách đông, không bực dù có ai đổi phở, lúc nào cũng chậm rãi, chăm sóc từng tô phở trước khi nó đên tay  thực khách. Người khách nào vào tiệm ông cũng có cảm tưởng được ông chủ dành cho sự chăm chút chu đáo. Ngoài cái cung cách điềm đạm, vui vẻ, và sự sạch sẽ tuyệt đối còn có chất lượng tô phở thơm phức. Thực khách ở đây cũng tạo nên một khung cảnh đặc trưng của tiệm ông: không ai to tiếng, không ai dời ghế chỗ này qua chỗ khác, không ai đi lại ồn ào. Tất cả đều ăn mặc lịch sự như cái lịch sự hằng ngày trong thành phố nhỏ rất Tây này. Tất cả như đã lập trình để tạo nên một hình ảnh đẹp đẻ của  một góc Da lat mà không cần nhiều khoa trương hay màu sắc chói chang.

     Thông thường, tâm trí con người, nhất là lớp người mới lớn còn trong tuổi thanh xuân,  dễ dàng ghi nhận một hình ảnh, âm thanh  “hay hay” nào đó, ở một thời điểm nào đó, trong một không gian nào đó. Và hình ảnh, âm thanh ấy ngủ quên trong ký ức rất lâu, nhiều năm,  cho đến một hôm, bỗng nó bị đánh thức và người ta chợt cảm thấy vô cùng lưu luyến những kỹ niệm xưa và có cái gì rất lạ trong lòng thôi thúc bạn  phải tìm gặp lại những thứ ấy. Bạn Cảnh của tôi là một con người như vậy.

     Sau 75, ở miền Nam mọi thứ đều thay đổi: tiệm phở Bằng đã thay đổi địa điểm, cung cách phục vụ đã khác, thực khách bây giờ phần đông là những con người hoàn toàn xa lạ, mạnh ai nấy ăn cho xong rồi đi.

     Khi tôi đưa bạn Cảnh đến đây, ngay từ ngoài cửa, mắt tôi đã thấy ngay điều mà tôi muốn tránh: dưới chân bàn, giữa lối đi,  những cục giấy vệ sinh vung vãi khắp nơi, trông mà nhợn. Bên cạnh những người đang yên lặng ngồi ăn, những người khác kẻ thì dùng giấy lau đủa, lau miệng, kẻ thì xé giấy lau mặt  bàn còn loáng mỡ hay lau ghế ngồi bị bẩn, thậm chí có người hỉ mũi rồi vứt xuống đất. Một cái sàn nhà đầy giấy trắng chẳng khác một nhà vệ sinh công cộng giữa phố.

     Sau khi đậu Bacc II, Cảnh qua Thụy Sĩ học và lập gia đình bên đó. Tôi ngại đưa bạn đến đây vì sợ cảnh nhếch nhác trong tiệm nầy. Nhưng Cảnh làm như không thấy gì, vẫn bình thản bước vào, đạp lên đống giấy bẩn  mà đi. Hắn kéo ghế, gọi phở ngồi ăn tỉnh queo. Hắn cũng chẳng thấy sự khó chịu của tôi. Tối hôm đó, Cảnh mời tôi đi ăn tối ở nhà hàng cơm niêu cạnh hồ Xuân Hương. Hắn đem chuyện đi ăn phở Bằng ra khoe với vợ. Chị Hạnh hỏi: Phở bây giờ có còn hương vị ngày xưa không?

     Cảnh nói: Chắc hẳn là không bằng ngày xưa. Hồi xưa ông chủ đích thân nấu phở;  miếng thịt bò bây giờ không mềm như miếng thịt bò hồi đó; nước phở bây giờ  cũng không ngọt bằng nước phở ngày xưa. Trong quán hồi đó toàn người Dalat nên ai cũng quen, ngồi vào bàn nào cũng có người trò chuyện, tự nhiên ăn thấy ngon miệng.

     Tôi hỏi: Vậy là chuyến này về Dalat ông toại nguyện rồi chứ gì?

     Cảnh cười nhẹ: Đúng vậy. Lần nầy mình chỉ muốn về Dalat dể ăn một tô phở Bằng. Và sáng nay mình đã làm được điều đó. 

     Tôi ngạc nhiên không nghe thấy dù chỉ một câu than phiền rất nhẹ.

     Tôi chợt nhớ chuyện một người Việt xa quê hương nhiều năm. Trong tâm trí anh lúc nào cũng mơ ước một ngày trở về quê nhà. Và ngày đó đã đến.Việc đầu tiên anh định làm sau khi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất là kêu taxi chạy ngay ra trung tâm thành phố, vào tiệm, kêu một ly trà đá, ngã lưng ngồi ngắm nhìn xe cộ ngoài đường. Chỉ vậy thôi.

     Ngày còn học Lycée Yersin, hai đứa tôi chơi thân nhau vì nhiều lý do: Học cùng lớp, có cùng sở thích. Không nhớ rõ hồi ấy học lớp mấy, một hôm hai đứa nháy nhau xin ra ngoài và xuống dưới nhà để xe. Phần đông học trò đi xe đạp hoặc đi bộ. Xe đạp thì móc vào vách, lại không có nhiều xe gắn máy nên nhà chơi rất rộng. Hôm ấy ngoài hai đứa tôi còn có vài đứa khác nữa, kể cả con của lão suyệt-gê. Bọn tôi quen gọi tổng giám thị (surveillant gereral) như thế. Cũng như hai đứa tôi, bọn nó thường lấy cớ xin ra ngoài đi toa-lét để xuống  đây hút thuốc. Những năm 50, Dalat ít người, thời tiết thường rất lạnh nên đàn ông hầu như ai cũng hút thuốc. Ngoài Melia vàng rất nặng, Bastos xanh, Bastos đỏ là hai nhãn hiệu thông dụng của người Dalat sành điệu. Nó đậm đà không thua gì thuốc Gaulois của Pháp. Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, điếu Bastos trên môi sẽ chia sẽ bớt cái lạnh và nỗi cô đơn dù bạn lang thang qua những góc phố ướt át, những con đường vắng tênh, hay ngồi thu mình trong góc quán cà phê Tùng, hay trầm ngâm với quyển livre de poche trên tay.  Không những người nghèo hút Bastos mà cả những đại gia như ông Lưu Hội ký, ông Đức Xương Long, ông Võ quang Tiềm cũng rít Bastos. Hình ảnh một chàng trai, hai tay thọc sâu vào túi par-dessus, đầu để trần, lầm lũi đi dưới mưa, phì phèo điếu thuốc lá trên môi trông thật là lãng mạn. Bắt chước người lớn, chúng bắt đầu tập hút thuốc.

     Cảnh lấy điếu thuốc trong túi ra, vuốt cho thẳng rồi châm lữa thằng đứng bên cạnh, hít một hơi rồi đưa qua cho tôi. Mới tập tểnh với khói thuốc nên có thằng ho lộn ruột, ói ra mật xanh mật vàng; có thằng mặt mày tái xanh, chóng mặt, hai chân run lẫy bẫy, đứng không vững, phải ngồi bệt xuống đất. Thình lình lão Suyệt-gê ở đâu hiện ra. Cả bọn vội vàng tìm đường biến đi cho thật nhanh. Có đứa đi loạng choạng như người say rượu.

     Khi được tin Cảnh đã ra đi, nhiều cảm xúc lẫn lộn choáng ngộp tim tôi. Mới hôm nào cùng nhau  đẩy xe đạp lên dốc Địa Dư, đứng trước cổng trường chờ anh concierge  xi-cà-que tới giờ mở cổng, hoặc cùng ngồi ở pre’au ngắm các người đẹp học lớp chiều  từ cái xe bus ngoài sân bước ra và  diễn hành ngang qua trước mặt, bọn con trai  như làm giám khảo một cuộc thi hoa hậu, dành em này của tao, em kia cho mày…Rồi bây giờ ở tuổi gần đất xa trời, mỗi ngày đếm lại bạn bè, tôi không khỏi ngậm ngùi trước những mất mát diễn ra từng ngày, như thể mọi người đều phải đi đến cuối con đường số phận.

     Ước gì giờ nầy tôi được đặt tay lên áo quan của bạn, thắp cho bạn một cây nhang và cầu nguyện cho bạn an vui nơi cõi vĩnh hằng. Nhưng trong nỗi tiếc thương vô hạn, tôi muốn bạn nghe tôi âm thầm tiếc nuối: “Rồi đây còn ai nhắc tên  những quán phở Bằng Đa lạt một thời xa xưa?” 

Cầu Đất 

(Saigon 04.7. 2012)

a2_LyceeYersin.jpg - 110.18 Kb

Coi như chuyện" Xe cán chó "

posted Mar 24, 2017, 10:00 AM by Andy Nguyen

Coi như chuyện" Xe cán chó "

                                                                                             Hà Mai Kim

 

Nay tôi xin gử iđếnanh chị một giai thoại ngắn, vui hay buồn tùy theo cách suy nghĩ của mỗi người.Nhưng chắc chắn không quan trọng, nên tôi mạo muội dùng tựa đề trên không mấy thanh tao, và kh icác anh chị đọc xong, có quên đ icũng ...vô hại.

.....Cách đây vàituần tôi có đưa vợ tôi đi chợ Tam Biên.Đây là khu chợ người Việt, nằm trên con đường Bolsa, tỉnh Westminster, tiểu bang California, không xa khu thương mại PhúcLộcThọ là mấy. Nơi đây có bán thịt heo và tôm xay, để nấu canh cải. Ngon hết xẩy!

Hômấy trờ iđẹp, trong vắt. Không mộ táng mây.Gió thổinhè nhẹ.Một đàn chim màuđen khoảng hơn ha ichục con đậu trên nhành ngangcủa cộtđèn. Khôngbiết là loại chimgì nhưngtrôngna ná như quạ đenbên ta. Chúng thảnh thơi quan sát đám người ở dưới, ai aicũngvội vànghấp tấp, co ibộ bậnrộnlắm.Khônghiểuchúng - tôi muốń nói những con chimđenkia- đangnghĩ gì...

Tô i cẩn thậnláixevào parking lot, tắt máy, mơ ̉cửa xuốngxe, đi vòng sang bên kia đỡ vợ tô ira.

- Trời hơi nóng. Tôi nói.Em có thể để áo choàn glại xe.

- Thôi cứ để emmặ cc ũng được, vợ tôi đáp.Nhỡ trờ itrở lạnh thì sao?

- Tùy em.

Chún gtôichậm rải bướcvề phía chợ.Kh ibước lênlề, tôi đưa taycho vợ tô ivịn.

Ngay lú cđó một ngườ iđàn ông khá lớn con bước nhanh lại. Với phản ứngcủa mộtcựu quânđã từng nhiều nămtác chiến, tôiđứng ngángngay trước mặtvợ tôi, có ý chechở bà và cũng sẵn sàng để đối phó với mọi tình huống.Biếtđâu ông ta bị bịnh tâm thần?Nhưng tôi đã quá lo xa.Đó là một người đàn ông, mặ tmũisáng sủa, có vẻ hiểu biết. Ônglịch sự cúi đầuchào chúngtôi.Tô iphác mộtcử chỉ chào lại.Và chờ đợi.

- Thưa ông bà, tôi ngồi uống cà phêtrong kia- nói xong ông quay lại chỉ chiếcbànsau cửakính của một tiệmăn.

- Tôi thấy hết. Thấyhết, ôngnó itiếp.Từ luc ông raxe, mở cửa dìu bà xuống, đưa bà lênlề đến lúcông nóinhững câu gì tôi nghekhôngđược. Chắc chắn phải ngọt ngàolắm. Nhìn nét mặ tvà nụ cười của hai người thì biết.

- Dạ, cámơn ông, tôi đáp. Vợ tôi mới khỏibịnh, không đượckhoẻ lắmnêncần được giúp đỡ.

Hình nhưông ta khôngđể ý những lời tôi nói.Ôngtiếp tục:

- Nhữnghànhđộng, nhữngcử ônglàm, tôiđềuđã làmchovợ tôi.Chúngtôiăn ở vớinhauđượcđúng 50 năm. Nhândịpnàytôiđưavợ tôiđi Florida đi cruise để ănmừng. Nàongờ trên con tàurộnglớnnày,vợ tôiquenđượcmộtthằngđànôngkhá bảnhtrai. Bà ấy bị tiếngsétáitìnhphạngmộtphátkhá nặng.Chẳngbiếtgã kiatántỉnhlàmsao mà mụ vơ ̣tôilạnhnhạthẳnvớitôi.Khôngcònnhữnglờinóingọtngào, khôngcònnhữngcử chỉ âu yếmnhư xưa.Bà ấy thay đổi hẳn thái độ.Ngay cả đi ăn chung, bà ấy cũng tìm cách đi một mình. Còn việc chăngố ituyệt nhiên không có.Những ngày còn lạ itrên tàu là những nàycự chình với tôi.

Bây giờ thì tôi hiểurõ tâm trạng của người đàn ông lạ.

- Thưa ông, tôi cắt ngang. Ông bà được mấy người con, cháu?

- Ba con, hai tra imộtgái, ôngtrả lờ itrongtiếngnấc. Và sáuđứacháu, vừanộilẫnngoại.Nóiđếnđây, nướcmắt lả chả rơitrêncặp má nhănnheo.

Về đếnnhà, bà ta cố gắnglánhmặttôi.Mộthômchờ lúctôiđisửaxe, bà ta kêu taxi khăngóitheo Nó. Nóiđếnđây, đôimắtôngrựclửa.Cặpmôimímlại. Tôi sẽ tìmracặpgianphudâmphụ này.Tôi sẽ bắnnátxácchúngra.Ở xứ này, muabánsúngđạndễ dàng mà!!!

Tôibiếtôngkhôngdọasuông.

- Ấychết, tôivộivã can. Ôngđừnglàmnhưvậy.Giếtngười, vì bấtcứ lý do gì, tộiđềunặnglắm. Có thể bị tù chungthân. Hay lãnhántử hìnhkhôngchừng.Lênghế điệnchẳnghạn.Đám con cháuông bị mất cha, mẹ, ông bà mộtcáchoanuổng. Xin ôngnghĩ lại: Giếthaingườinàykhôngphải là giảipháp hay. Tronglúcbồngbột, thiếusuynghĩ, bà nhà đã mù quángtheongườiđànôngkia. Nhưng, nhưôngbiết:Bạophát, bạotàn. Cuộctìnhtộilỗinàykhôngkéodàiđược. Chỉ trongmộtthờigianngắn, bà sẽ thấymìnhlầmlẫnvà sẽ trở lạivớigiađình.Lúcđó xinônghãyrộnglượngthathứ đónnhận bà.Cònnếu bà quyếtkhôngtrở lạithì coinhưduyênnợ haingườiđã chấmdứt.Xin ônghãycoinhưvừatrả nợ xongxe, xongnhà. Việcgì phảibuồnphiền, phảinuốitiếc ???Ônghãyvuisốngvớiđám con cháu...

Người lạ mặtnhìntôi, tỏ vẻ cámơn.Ông lí nhí nóicáigì đó tôinghekhôngrõ rồithẫnthờ bướcraxe. Ngườiônglệch sang mộtbên, trôngthậtthảmhại. Khixeôngquẹora con đườngchính, tôimớiânhậnquênkhônghỏitênvà số phone củaôngđể có thể giúpđỡ saunày.

Tôidẫnvợ tôivàochợ.Tôibỗngnghĩ đếnmình.Cuốinăm nay chúngtôicũng sẽ ănmừng 50 nămsốngchung. Gáyrôihơilạnh.Phòngbệnhhơnchữabệnh.TÔI SẼ KHÔNG ĐI CRUISE, DÙ CÓ ĐẠI HẠ GIÁ.Chẳngchơidại !!!

 

Viếtthêm: nếucơ may nà đó ôngbạntôigặp ở chợ Tam Biênđọcđợcnhữngdòngchữ này, xinthôngcảmđừngtráchtôiđã mangmộtquãngđờitưcủaônglênbáo. Tôi chỉ muốnđọcgiả chia xẻ nỗikhổ tâmcủaôngchứ không có hậu ý nàokhác. Đa Tạ

                                                          Hà Mai Kim (18 march 2018)

-

 

Untitled

posted Feb 16, 2016, 8:43 AM by Andy Nguyen   [ updated Feb 18, 2016, 9:54 AM ]

 

UN DERNIER BEAU GESTE

posted Feb 15, 2016, 10:16 AM by Andy Nguyen



Un soupcon de printemps flotte imperceptiblement dans l´atmosphère.
Les bourgeons des plantes sont à peine visibles, mais on sent qu´ils guettent et attendent impatiemment un signal de la nature pour se bousculer et s´élancer tête baissée en avant afin de pouvoir s´arracher de leur sommeil hivernal.
 
Comme la nature, je voudrais aussi me délivrer de cet engourdissement causé par le manque de rayons solaires, du froid qui me fait rétracter sur moi-même comme un escargot et de ces vêtements d´hiver qui suffoque l´épiderme et l´empêche de s´épanouir pour obtenir un teint jovial et sympathique.
J´ai hâte d´accueillir la première saison de l´année, de regarder les gens flâner, se promener, faire du lèche-vitrines au lieu de les voir emmitoufflés dans leurs manteaux et se précipiter pour rentrer chez eux par le plus court chemin.
J´ai envie de m´exploser; non pas dans le sens du temps où j´étais encore dans la fleur de ma jeunesse, mais plutôt un désir , un besoin de rire, de sourire, de ricaner et de contaminer mon entourage avec une bonne humeur , d´entrainer les gens dans un tourbillon d´optimisme et de leur chuchoter à l´oreille comme un complice que :
- Malgré leurs conditions ou situations critiques actuelles où ils se trouvent, ils doivent regarder la vie du bon côté et d´être convaincus..."qu´après la pluie , viendra le beau temps ."
 
Non, je ne suis pas devenu un partisan de la philanthropie, du naturalisme ou un "vert" en politique.
 
Je pense simplement à ce que nous pourrions faire au crépuscule de notre âge,...pour l´amitié .
Pas comme l´amour, si mouvementé et contradictoire, l´amitié est plutôt comme ces fleuves doux et tranquilles qui coulent toujours également, plus grands et plus forts dans la suite de leur course que dans le commencement et leur origine.
On est même poussé à dire que dans ce monde, l´amitié est la seule rose sans épines et un sentiment qu´on préfère à tout.
Et si par hasard vous aviez eu dans le passé ou récemment des anicroches verbales, des disputes violentes ou des vives altercations avec vos amis ou des êtres chers de votre entourage,...je vous prie de lire et de méditer, juste une petite minute, sur les 2 vers (2 câu dôí) écrits  ci-dessous par mon (célèbre) grand-père et délivrer ainsi votre coeur de tous sentiments destructifs et réactions excessives.
 
GIÂ.N  CUNG  VÌ  THU*O*NG, THU*O*NG  MO*´I  GIÂ.N
THU*O*NG  NÊN  QUÁ GIÂ.N, GIÂ.N  CÀNG  THU*O*NG
                     Prince U*ng Bình dit Thúc Gi.a
 
(Traduction du sens intégral)
 
Gian cung vi thuong,       Une colère causée par l´amour,
      thuong moi gian        et de cet amour qu´est arrivée la colère
Thuong nen qua gian       C´est l´amour qui procrée cet excès de colère
      gian cang thuong       et cette colère qui se laisse imbiber encore plus par cet amour
 
Mais ne soyons pas dupés, le sens de cet esprit mentionné dans ces 2 vers ne peut être seulement pris en considération que pour les vrais amis. Et ces personnes qui nous sont si chères se comptent sur le bout des doigts, et encore....car comme les doigts de la main, ils sont complètement différents les uns des autres.
 
Prenons le cas de la communauté yersinienne, nous avons tous été pendant une certaine période  et dans de différentes promotions, les enfants de cet établissement scolaire si estimé.
Nous avons connu les mêmes salles de classe, le même préau, les mêmes dortoirs, les mêmes réfectoires...nous entendons encore les coups de tambour qui annoncent la fin des cours, nous pensions encore aux bals de fin d´année et pour les internes, les sorties le dimanche où nous pouvions renifler une bouffée d´air de liberté.
 
Mais d´une facon objective et générale, nous ne pouvons pas dire que nous sommes tous "amis"  même malgré "cet Esprit Yersinien" qui somnole quelque part en nous. Ce qui est vrai, c´est que nous ressontons de suite une sympathie réciproque dès que nous montrons - patte blanche - et dire que nous un/une  ex-du Lycée Yersin.
Les atomes crochus se synchronisent instantanément, facilitent toutes approches et se traduisent par l´épanouissement de sourires chaleureux.
 
C´est cette gentille prise de position automatique qui nous incite aussi à annoncer le départ d´un yersinien ( ou  d´une yersinienne) vers d´autres cieux plus éthérés et à présenter nos condoléances à leur famille via un mail ou une annonce dans notre site www.lyceeyersin.org.
Et puis après...malheureusement la page se tourne...et l´histoire s´arrête là !
Le tout se votalise et se disperse dans l´atmosphère...dans l´oubli !
C´est trop simple, trop élémentaire, sans profondeur...c´est fade et plutôt froid !!!!
 
-We should remember to contact THE SURVIVORS after the funeral.
-When all the friends and family have left and things have settled down, THEY will appreciate being remembered .
 
Se basant sur cette pensée ci-dessus qui vaut la peine d´être méditée et murement réflèchie, l´équipe du lyceeyersin.org va essayer d´élaborer un plan, un projet pour élargir le sens de l´amitié, le polir et faire émerger "L´Esprit Yersinien" qui commence depuis quelque temps à sombrer dans une sorte d´oubliette regrettable.
Le projet ne couterait presque rien, à la rigueur quelques centimes pour les timbres postaux et quelques minutes de notre temps...autrement dit : "ce n´est pas la mer à boire" !!!!!
Nous voudrions réaliser un projet sur une base souveraine, pleinement couvé de compassion, de chaleur humaine, de support moral...et sans aucune trace de vanité, de crânerie ou d´intérêt personnel.
 
Mise en moule du projet:
 
Nous allons faire imprimer des enveloppes et papiers à lettre avec le logo du Lycee Yersin, et UN AN, je dis bien 1 an (ngày ky. dans le centre ou ngày gio dans le sud VN) après le départ de cet enfant du LY, nous enverrons alors classiquement par la poste, à travers le monde, un petit mot pour exprimer à la famille, notre sympathie et sincère attachement à la personne décèdée.
En un mot : UN DERNIER BEAU GESTE !
 
Et voici quelques exemplaires d´écriture qu´on pourrait formuler :
 
     1) La mort n´existe pas tant que l´on vit dans la mémoire des vivants .
ou  2) De près ou de loin , notre pensée est toujours vers toi.
ou  3) Invisible à nos yeux, si présent dans nos coeurs.
 
Et ca, c´est la partie en relief du projet.
Derrière les coulisses, l´équipe du LY.org aura besoin de l´aide concrète et directe du plus proche ou meilleur copain (ou copine) de promotion pour nous fournir l´adresse postale et la date exacte de décès de la personne concernée. 
En ce qui concerne notre équipe, nous créerons sur notre site un portail en marge intitulé "PORTALEUM" (= la porte céleste) et qui contiendrait tous les noms et date de décès de tous les yersiniens et yersiniennes partis dans le courant de l´année en question.
(Nous garderons les adresses postales à part, pour éviter toutes manipulations indésirables.)
Et nous enlèverons les noms au fur et à mesure après avoir envoyé "ce petit mot" (un mot d´adieu) de la communauté yersinienne représentée par LY.org, à la famille ...et puis, seulement après ce dernier geste, nous laisserons, notre ami ou amie, continuer son chemin vers -l´au delà- et que nous espèrons le/la revoir quand viendra notre tour.
 
Avec la réalisation du projet et l´exaucement de ce voeu, nous sentirons alors la valeur réelle des phrases suivantes qui proviennent et arrivent directement du coeur.
 
 1) VOULEZ-VOUS SAVOIR COMMENT IL FAUT DONNER, METTEZ-VOUS À LA PLACE DE CELUI QUI 
     RECOIT.
 
 2) LES LARMES PERDENT TOUTES LEUR AMERTUNE DÈS QUE LA MAIN DE L´AMOUR ET DE  
     L´AMITIÉ LES ESSUIE.
 
Voilà le message que je voudrais bien vous transmettre avec l´arrivée du printemps et qui pourrait (je l´espère) nous inciter à laisser épanouir nos coeurs au nom de la chaleur humaine, sans prétention aucune !
 
 
Votre très dévoué,
Vinh Sang dit Gil la Grande Gueule.
 
 
PS: Le projet est unanimement approuvé par toute l´équipe de www.lyceeyersin.org.
       Maintenant , c´est à vous, enfants du LY, d´ajouter vos conseils et vos idées complémentaires avant          
       l´ouverture de "PORTALEUM ".
 
Points de chute pour toutes corespondances : Andy Khanh    : Anguyen554@aol,com  
                                                                    Tran Trieu       : levieuxtrieu@g.mail.com
                                                                     Vinh Sang      :vinh-sangil@t-online.de 

Môt góc của Hà Nôi năm 2015

posted Oct 16, 2015, 8:32 AM by Andy Nguyen

Năm 2015 mà như thế này, thế trước năm 1975 thì còn kinh khủng biết chừng nào. Thiên đàng CS đúng là đây.
 Môt góc của Hà Nôi năm 2015
 

Đố bạn biết dãy nhà tập thể này ở Hà Nội theo trường phái kiến trúc nào?
http://songmoi.vn/sites/default/files/images2014/nha-tap-the-hanoi-old-03.jpg
Lối dắt xe lên xuống chính giữa cầu thang đặc trưng của các khu tập thể cũ tại Hà Nội: tối, nhỏ và hẹp. 
  
http://i1150.photobucket.com/albums/o617/redsvn/2013/03/Khu-tap-the-Ha-Noi/taptheHN1.jpg

 
Với mong muốn mang tới cho người xem cái nhìn chân thực, rõ nét về cuộc sống tại những khu tập thể “rất Hà Nội” này, nhóm bạn trẻ MyHanoi đã thực hiện một dự án mang tên Cuộc sống trong những “CHIẾC HỘP”. Qua những bức ảnh chụp về không gian thường nhật diễn ra quanh những “đặc sản kiến trúc” chỉ có tại Hà Nội, chúng ta dường như được cùng sống cuộc sống của nhiều thế hệ nơi đây với đủ cung bậc cảm xúc. Trong những "cái hộp" tồi tàn chỉ tầm 15 – 20m2 tưởng chừng khó có thể ở được, vẫn tồn tại vô số hộ gia đình sinh sống, làm việc tại đây với đủ tâm trạng buồn vui xen lẫn tiếng cười, tiếng khóc và bao bi hài chuyện cuộc sống.
​Thiên đàn là đây các bô lão ơi !!! nhà nào cũng có máy lạnh LG cả !!! nhà ở Paris hoặc Đức sức mấy mà có !!!
 
Ban công được các hộ gia đình tận dụng phơi quần áo và treo đủ mọi thứ lên trên đó,nom thiệt giống những chiếc hộp màu sặc sỡ.
 
 Từ những chiếc “lồng chim”… kinh nhất là …những cái LOA tuyên truyền !
 
 … đến những “chuồng cọp”, nhà đeo ba lô.
 
 Thiên đường của khu tập thể cũ dành cho trẻ con – sân chơi rộng rãi thênh thang tha hồ chạy nhảy – giờ ở Hà Nội hiếm biết bao…
 
 Nắng chiều
 
 Đặc sản đường ống dẫn nước và “mỳ ống” dây điện của Hà Nội.
 
 Môi trường sống tạm bợ tại các khu tập thể.
http://data.batdongsan.com.vn//Articles/CKE/120410/images/Giang/319.jpg

http://www.baoxaydung.com.vn/stores/news_dataimages/vananh/072015/10/09/094948baoxaydung_image001.jpg


http://i1150.photobucket.com/albums/o617/redsvn/2013/03/Khu-tap-the-Ha-Noi/taptheHN10.jpg


http://i1150.photobucket.com/albums/o617/redsvn/2013/03/Khu-tap-the-Ha-Noi/taptheHN7.jpg


http://img.vietnamplus.vn/t1000/Uploaded/xtsqr/2015_07_10/vnp_khu_nha_sap_sap_4.jpg


http://img.vietnamplus.vn/t1000/Uploaded/xtsqr/2015_07_10/vnp_khu_nha_sap_sap_8.jpg

Cận cảnh một căn hộ tại khu tập thể H36. Một căn hộ trung bình có diện tích từ 9-18 mét vuông với ít nhất ba thế hệ chung sống.

http://i1150.photobucket.com/albums/o617/redsvn/2013/03/Khu-tap-the-Ha-Noi/taptheHN4.jpg

Vòi nước chung của nhiều gia đình tại khu phụ

http://i1150.photobucket.com/albums/o617/redsvn/2013/03/Khu-tap-the-Ha-Noi/taptheHN12.jpg

Một người đàn ông rửa rau. Do thiết kế kiểu cũ, nhà bếp lại kẹt giữa 2 nhà vệ sinh !?!

http://duongbo.vn/data/data/chinhdt/0722-trienlamnguyenmanhhungmanzi05-ava.jpg
  
 

Les sanglots longs des violons de l'hiver..

posted Oct 12, 2015, 12:20 PM by Andy Nguyen



L’anecdote que j’ai le plus racontée en France, quand j’évoque le Vietnam, est celle d’une élève de 2 A, dont j’ai toujours ignoré le nom et même le prénom. C’était à la rentrée scolaire de ma seconde année d'enseignement à Dalat. Lors des premiers cours, cette classe littéraire, comportait 54 inscrits et presque autant de présents. Il m’était impossible de rapidement les identifier.  

 

            Aux vacances de noël, je me rendais sur les plantations du Darlac par voie aérienne, seul moyen de communication pour gagner Banméthuot. A l'aéroport de Dalat, en raison de l'intense trafic militaire, les avions civils n'avaient guère la priorité des décollages et les attentes pour les vols étaient très longues, mais personne ne s'en plaignait. Alors que j’attendais l’appel pour l’embarquement du vol, attente qui peut durer des heures, une jeune fille en tunique apparemment inconnue est venue à moi pour me saluer en tant " qu’honorable  professeur ". Devinant dans mon regard surpris que je ne la reconnaissais pas, elle s’en est excusée pour me dire qu’elle avait été un court moment mon élève en seconde classique au lycée Yersin en début d'année scolaire, mais qu’elle avait du quitter le lycée pour devoir s’occuper de ses frères et sœurs depuis le récent décès de sa mère.

 

            Sachant que l’attente des vols est interminable, elle m’a gentiment invité à rejoindre des amis pour me tenir compagnie. Je l'ai suivie en regardant sa longue chevelure reposant en ovale sur ses reins. Assis à ses côtés, elle m’a informé qu’elle habitait dans un village en dehors de Dalat, vivant des revenus d'une petite scierie familiale et que le décès de ses parents l’obligeait à en prendre la direction pour que ses frères et sœurs puissent continuer à aller au lycée Yersin. Elle me citait les noms de ceux que j’avais en classe, sans que je puisse les identifier, mais je ne doutais pas de la véracité de sa parole. Soudain son visage m’est revenu en mémoire et je me suis rappelé de son intervention en classe.

 

- Dites-moi, ne seriez-vous pas l’élève, qui en début d’année, m’a demandé de parler moins vite ?

- Oui monsieur. Je n’aurais pas du. Je m’excuse d'avoir été impolie.

- Non vous avez bien fait. Je vous félicite même pour votre courage d’avoir osé lever la main.

 

Le souvenir de son intervention m’était revenu, car les élèves vietnamiens lèvent très rarement la main lors des cours, n'osant pas interrompre l'enseignant. Je l’ai rassurée sur le fait que les élèves ont le droit de poser des questions ou de faire savoir leurs difficultés de compréhension, sans lui avouer qu'élève j'avais été au lycée un spécialiste, notamment dans les cours de physique chimie où j'ai toujours eu, avec mon esprit lent, du mal à comprendre du premier coup les propos du prof.

 

            Ce fut un délice d’avoir sa compagnie, en attendant plus de deux heures l’avion. Le temps a passé très vite au point que j’ai regretté que l’attente ne dure davantage. Quand le vol fut annoncé, nous nous sommes séparés. J’ai pensé ne jamais la revoir, puisqu’elle avait quitté le lycée.

 

            Après les événements du têt 68, et la reprise des cours au lycée en avril, je l’ai croisée sur la place Hoa Binh et elle est encore venue à moi me saluer poliment. Cette fois là, je l’ai reconnue et demandé de ses nouvelles, et surtout je me suis inquiété de savoir si elle avait souffert des récents événements militaires survenus à Dalat et ses environs. Elle m’assura que non et que ses frères et sœurs étaient toujours à Yersin. Elle prit longuement de mes nouvelles, sachant, par les siens, toutes les difficultés auxquelles je devais faire face depuis le bombardement de mon logement situé dans le quartier Pasteur, avec la perte de toutes mes affaires. Elle s’excusa de savoir son pays responsable de mes tracas et je voyais dans ses yeux qu’elle était sincèrement désolée pour tous les profs français victimes des événements du têt. Elle était enjouée, toujours le sourire aux lèvres, une bonne humeur contagieuse, qui faisait qu’un moment en sa compagnie vous remontait instantanément le moral. Elle ne manquait pas de charme non plus et je faisais tout pour prolonger notre entretien et elle poliment de ne pas s'en impatienter.

 

            Je l’ai revue une dernière fois près de la poste, toujours avec le même plaisir de pouvoir bénéficier de sa jolie présence. Et encore une fois, elle est venue me saluer. Mais là surprise : je remarque une rondeur sur le ventre et devant mon regard fixé sur ce renflement, elle s’empressa de me dire :

 

-     Comme vous le remarquez j’attends un enfant. Le cercle de ma famille va bientôt s’agrandir. J’en suis très heureuse.

-     C’est là un heureux événement, je vous en félicite, en espérant que tout se passera bien lors de sa mise au monde, et c’est pour quand ?

 

           La date prévue se situait fin mai, date de mon départ définitif pour la France et comme je le lui annonçais, elle m’a déclaré que ses frères et sœurs me regretteraient.

 

           Nous nous sommes dit adieu. Peu après l’avoir quittée, voilà qu’un élève Mach Tich Hao me rencontre à son tour et s’étonne que je puisse connaître cette élève qui fut si peu de temps présente en seconde A. Je lui explique que le hasard seul l’avait remise sur mon chemin et qu’elle avait toujours eu la politesse de me saluer.

 

Alors il me demanda si je connaissais la raison de sa démission au lycée Yersin. Venant de la voir enceinte, j’ai répondu qu'aujourd’hui cela se voyait, même si j’ignorais qu’elle se soit mariée.

 

- Pas du tout Monsieur. Elle est toujours célibataire.

 

Je restais sans bien comprendre

 

- Vous n’êtes pas au courant de son drame familial ?

 

- Non pas du tout !

 

            Et voilà l’élève qui me raconte, qu’il y a deux ans son père délégué du village est jugé de nuit par les Viets, condamné par un tribunal populaire et exécuté sous les yeux de sa famille. Son épouse avait continué la gestion de la scierie pour permettre à ses enfants de poursuivre leurs études dans les établissements français. Et c’est ainsi que j’ai eu sa fille aînée en seconde.

 

Ensuite, trois semaines après la rentrée des classes en août, des pirates investissent de nuit la scierie pour avoir de l’argent. Ils violent la mère, puis veulent s'en prendre à la plus grande fille et comme la mère cherche à s’interposer elle est abattue. Pour couronner le tout, manque de chance, la fille aînée victime de viol tombe enceinte.

 

            Je suis resté stupéfait, non pas devant le récit tragique de son destin, car je savais combien les pirates déserteurs militaires étaient dangereux, ayant eu affaire à eux chez un planteur du Lam Dong, une nuit également, mais heureusement ce sont les Vietcongs, qui les ont abattus par surprise sans trop de dégâts. Ce qui m'a surpris en apprenant le malheur de cette élève, c'est le fait que jamais je n’aurais pu me douter qu’elle avait pu vivre de tels drames. Elle n'en a jamais laissé paraître, toujours enjouée dans nos conversations, apparemment de pleine de joie de vivre, me consolant à l'aéroport d'avoir à attendre longtemps l'avion, me parlant de ses frères et sœurs restés mes élèves au lycée, regrettant le sort subi par les enseignants français suite à l'attaque de Dalat par les Viets, sans la moindre plainte sur les événements vécus par les siens, ayant à 17 ans la responsabilité de quatre sœurs et deux frères.

 

Aujourd’hui encore, quand j’ai le cafard, je ne peux pas m’empêcher de penser à elle et à sa façon d’avoir su surmonter de telles épreuves positivement. Je me dis que par rapport à ce qu’elle a subi et enduré, mes petits soucis quotidiens, si préoccupants soient-ils, sont peu de choses.

 

           Quand je raconte cette histoire pour que les gens relativisent leurs difficultés, on me dit que pour les Asiatiques c’est normal parce qu’ils sont fatalistes par tradition bouddhiste. Je ne sais pas si cela explique l’attitude discrète et courageuse de cette jeune élève, mais je garde envers elle une grande admiration. Elle reste pour moi un exemple d’art de vivre, celui qui vise à ne pas emmerder les autres avec ses propres malheurs et de les assumer au mieux sans se lamenter inutilement. Finalement, c’est l’élève qui a donné à son professeur un enseignement de grande valeur sur la manière de gérer son existence et à mes yeux sa leçon vaut plus que tous les cours d’histoire géo que j’aurais pu lui donner.

MM
Les anne'es folles a Dalat

 

 

Le charme Asiatique Part II

posted Oct 9, 2015, 4:22 PM by Andy Nguyen


Je me dois cher ami d'avoir la plus franche exactitude vis-à-vis de cette énigme du charme asiatique.

 

Je suis un gamin de rue du quartier de La Villette au nord de Paris, loin des sites touristiques de la capitale. Jusqu'en fac, en 61, point de touristes asiatiques japonais dans le quartier latin et je n'avais jamais vu de visages asiatiques, sauf en cours de géo de terminale, le manuel présentant une photo d'enfants chinois à propos de l'étude de la Chine au programme et je me souviens que devant cette image j'ai trouvé ces visages affreux et mon copain de table d'ajouter : "Comment une mère peut-elle reconnaître son enfant quand ils sont tous pareils" et moi de surenchérir candidement : "On ne peut pas même voir s'il s'agit de filles ou de garçons". Adolescent, mon modèle féminin était une actrice allemande, Maria Shell, une femme à longue chevelure véritablement blonde, dont les yeux, véritable enchantement, étaient très expressifs, et je n'aurais jamais imaginé, alors, que je puisse un seul instant prêter attention à une femme brune.

 

Le mystère du charme asiatique m'a toujours intrigué et je n'ai jamais trouvé d'explications satisfaisantes à ce curieux phénomène. Les autres Occidentaux se contentent d'en jouir, parfois d'en abuser et le plus souvent de le subir, sans chercher à comprendre l'origine d'un tel envoûtement.

 

Je sais que l'Indochine a toujours eu une réputation ambiguë : en métropole, elle n'inspirait aux Français qu'indifférence parce qu'ils n'entrevoyaient pas clairement l'utilité de cette occupation lointaine, produit de l'enthousiasme irréfléchi de quelques administrateurs de terres conquises comme par accident, alors que pour les colonialistes du Tonkin, de l'Annam ou de la Cochinchine, elle avait une emprise indéfinissable, le climat de ces lieux exerçant une influence fâcheuse, autant sur les esprits que sur les corps, une sorte de langueur moite et engluante, dont il est difficile de s'extraire.

 

L'Indochine fascinait les hommes, autrefois avant 1940, non seulement par ses paysages, mais aussi par sa douceur de vivre imputable à cette facilité matérielle que les Occidentaux trouvent dans un pays du Tiers-Monde, mais aussi par le vernis de civilisation ancienne qui imprègne la société civile et culturelle en profondeur (ce que tu soulignes fort bien) et surtout par cet attrait insidieux et indéfinissable de ses femmes, dont le charme captive rapidement les visiteurs occidentaux et même orientaux si l'on se réfère à la période japonaise durant la Seconde Guerre Mondiale (les occupants japonais ont kidnappé des femmes vn emportées dans leur pays).

 

Comment pourrais-je oublier ma déception en arrivant à Saigon, dès la sortie de l'aéroport : je m'attendais à voir une ville style pagode chinoise ou site impérial thaïlandais et je me retrouvais dans des rues à la française, avec les mêmes poteaux électriques. Et puis mon regard sur les femmes marchant sur les trottoirs, encombrés de sacs de sable et de barbelés, me désespérait devant tant de laideur affligeante ; je trouvais les chapeaux coniques ridicules, les yeux bridés horribles et ces nez aplatis comme des boutons de sonnette en plein milieu du visage affligeants ; je me consolais en me disant qu'en présence de femmes aussi affreuses, je ne risquerais pas d'attraper une maladie vénérienne comme le redoutaient mes parents avant mon départ.

 

Dans le car qui me conduisait à la Cité Larégnère, un grand centre d’hébergement des coopérants français, je vis même, lors d'un arrêt, une femme accroupie, qui en souriant montra une rangée de dents toute noire, qui m'inspira une réelle répugnance, car en plus elle était en train de chiquer du bétel. A mes compagnons de car, comme moi novices en ce milieu étranger, je fis part de mon impression et je fus totalement rassuré de constater qu'eux aussi trouvaient ces femmes vraiment horribles et l'un d'eux eu même ce mot méchant "Leur seul don doit être la laideur" formule terrible, qui m'est restée en mémoire, mais à ce moment là je partageais cet avis imbécile.

 

Pourtant, sur place à Saigon, en moins de quelques heures, je fus, comme de nombreux autres Occidentaux, immédiatement séduit par ce charme singulier. Dès mon débarquement à la cité des profs, un major d'homme d'origine hindoue nous a réparti dans des chambres, véritables petits appartements. C'était fin juillet 66, il faisait horriblement chaud et lourd. Je restais sur le pas de la porte, en voyant que les murs étaient couverts d'étranges lézards et que sur le carrelage couraient de gros cafards et toutes ces bestioles me répugnaient au point que je me demandais si je n'allais pas trouver un serpent sous le lit.

 

C'est alors qu'une femme de service vint à moi m'offrir ses bons offices ; elle me demanda si je voulais dîner, si je désirais qu'elle fasse mon lit ; mais mon esprit était ailleurs très préoccupé par la présence de toutes ces affreuses bestioles. Elle devina mon désarroi et me rassura en m'expliquant que les lézards mangeaient les moustiques et qu'il n'y avait rien à redouter des cafards inoffensifs, très utiles, petits éboueurs des intérieurs de maisons, bref que ces parasites étaient indispensables à la vie quotidienne et comme je n'osais pas même me déplacer dans la pièce de peur d'en écraser un, elle me montra combien ces insectes étaient habitués aux pas des hommes et savaient les éviter au point qu'il était très difficile d'en écraser un seul, même si on s'acharnait à le piéger et elle m'en fit une démonstration éloquente en courant derrière eux sans succès, tant ces cafards étaient rapides dans l'esquive d'un pied mal intentionné à leur égard.

 

Elle parlait avec une voix douce et légère, riait de mes craintes avec compassion et c'est ainsi que je finis par la regarder en me demandant quel âge elle pouvait bien avoir, reconnaissant qu'il m'était impossible de m'en faire une idée : c'était une jeune femme, qui me paraissait encore être une jeune fille. Elle me proposa une moustiquaire ; j'en fus si ébahi qu'elle compris que j'ignorais tout des habitudes de son pays et sorti de l'appartement m'en chercher une. Quand elle revint, elle monta les barres au quatre coins du lit et installa la dite moustiquaire de tulle blanche, puis me montra comment il fallait s'y prendre pour entrer dedans et s'y enfermer, afin d'être à l'abri des moustiques.

 

En réalité, toute la nuit il fut impossible de trouver le sommeil tant les piqûres de moustiques m'infligèrent de démangeaisons et ce n'est qu'au milieu de la nuit que je découvris que la moustiquaire était criblée de trous. J'étais furieux, croyant que cette maudite vietnamienne l'avait fait exprès. Impuissant à combattre les moustiques, j'attendis le matin pour engueuler cette femme de service, qui s'était visiblement bien moquée de mon ignorance, en pensant qu'elle avait une petite âme de reptile dans un corps de singe.

 

Le matin, elle arriva tout sourire, visiblement innocente du drame de ma nuit. Je lui montrais les nombreuses piqûres qui me brûlaient le corps, surtout les jambes et les pieds, et devinant immédiatement l'origine de mon malheur, elle se précipita vérifier la moustiquaire et passa ses petits doigts dans tous les trous qu'elle décela, n'en finissant plus de les compter et d'en rire de bon cœur. Comment se fâcher devant une attitude aussi désarmante, devant cette femme qui n'avait que la taille d'une enfant. Je la regardais surpris de sentir ma colère fondre et se dissiper comme par enchantement. Elle était de dos occupée de façon ludique à percer du doigt tous les trous de la moustiquaire. Elle portait un pantalon noir et un chemisier blanc cintré sur la taille, qui mettait en valeur l'arrondi de ses hanches. Certes, elle était petite mais bien faite, svelte dans la perfection des formes de son corps, que je devinais à chacun de ses gestes spontanément gracieux. Elle se retourna et prestement elle sortie pour revenir quelque temps après avec une nouvelle moustiquaire, enleva la première, qu'elle plia rapidement, pour déployer la blancheur éclatante d'une nouvelle moustiquaire, qui semblait toute neuve, en vérifia soigneusement la maille pour me dire avec un joli sourire de satisfaction que maintenant je pouvais dormir en toute tranquillité. Elle avait aussi apporté un baume et pris grand soin de masser mes nombreuses piqûres pour me soulager. Tant de sollicitude me surprit, car je n'avais rien demandé et visiblement elle tentait au mieux de remédier au désagrément de cette fâcheuse nuit.

 

Pendant qu'elle soulageait mes piqûres de moustiques je regardais son visage. Elle présentait un faciès plus ovale que rond ; des yeux si peu bridés qu'il fallait savoir qu'ils le soient pour le remarquer ; son regard avait une expression pleine de feu tranquille, éclairé d'un sourire si lumineux que tous les traits de sa figure en étaient comme par magie transfigurés ; son petit nez, vraiment tout petit, était comme celui d'un bébé. Elle avait des cheveux, couleur noir-bleu, flamboyants, ramenés simplement en un chignon, qui montrait que cette femme ne cherchait en rien à plaire, la simple modestie de sa façon de s'habiller, plus proche d'une tenue de pyjama que d'un vêtement le confirmant ; dans son corsage les rondeurs saillantes joliment visibles mais peu développées, laissaient deviner une poitrine ferme et bien plantée. Son chemisier, bien pris autour de sa taille, soulignait l'onctuosité de son corps, qui avait une démarche légèrement ondulante comme une douce brise marine rafraîchit le soleil, et l'heureuse harmonie de sa ligne de femme respirait une forte intensité de vie. Je trouvais attendrissant qu'un corps d'enfant puisse présenter, dans l'enflure du corsage, des seins que je devinais fermes et pleins sans la moindre lourdeur d'abondance de chair. Finalement, j'arrivais à cette incroyable conclusion que ce n'était pas une beauté, mais qu'elle ne manquait pas de charme, ni d'agrément dans la grâce de ses attitudes et la douceur élégante et tranquille de ses gestes. Je sais aujourd'hui que je dois à cette femme inconnue cette incroyable métamorphose de mes premières impressions malveillantes sur ce pays et de toute façon que ce soit elle ou une autre, j'étais condamné comme tant d'autres à succomber à cet irrésistible engouement envers le charme asiatique qui à Yersin, avec en plus l'innocence des élèves, devint pour moi une confirmation de ce spectaculaire revirement.

 

La seule chose que je sache à propos du charme asiatique, c'est qu'il opère sur place et non en terre étrangère où les femmes asiatiques ne peuvent plus avoir la même démarche, le même sourire, les mêmes attitudes félines et où elles sont privées d'un cadre climatique qui abolit les volontés. J'ai connu à la fac de la Sorbonne trois jeunes filles vietnamiennes sans percevoir leur charme. Le cadre joue un rôle important dans l'obsession que l'on a du petit corps fauve et parfait de ces femmes aux seins élastiques, aux lignes graciles, aux hanches harmonieuses et à la chair voluptueuse, pourtant contraire aux canons de l'esthétique occidentale héritée de la culture hellénique.

 

Voilà cher ami le récit de mon arrivée à Saigon Il me fallait préciser le contexte de ma question pour qu'elle soit bien comprise. Moi-même, je suis une victime type du charme asiatique et je n'ai jamais compris comment ma cuti a pu virer aussi vite une fois sur place. C'est là l'objet de ma curiosité concernant le charme asiatique.

Toutes les analyses se rapportant à cet attrait particulier envers les terres et les femmes asiatiques apportent en fait peu d'explications sur ce phénomène communément désigné comme "charme asiatique" et que les anciens colonialistes désignaient comme "le mal jaune", se référant sans doute à la fièvre jaune. Quand il m'arrive en France de retrouver les colons (aujourd'hui c'est rare), ces derniers évoquent les paysages pourtant fort dégradés par la guerre, la nature pourtant malmenée par les défoliants de la période américaine ; ils justifient leur attrait du pays par un banal "exotisme" pourtant injustifié dans leurs descriptions critiques et méprisantes à l'égard des autochtones et qui est le même en Afrique de la part des Occidentaux. Pourtant ceux qui ont eu la chance de connaître les trois continents sont unanimes à reconnaître qu'ils préfèrent de loin leur expérience asiatique et même, s'ils ont trouvé beaucoup de plaisir à fréquenter les femmes noires, ils gardent des femmes asiatiques un souvenir encore plus délectable.

 

Ainsi, ni l'étrangeté de la Baie d'Along, cette beauté touristique présentée comme la huitième merveille du monde par les catalogues touristiques d'aujourd'hui, ni la superbe exubérance des forêts vierges des hauts plateaux lorsqu'elles subsistent, ni la quiète douceur des rizières verdoyantes que l'on retrouve ailleurs, ni ces somptueux coucher de soleil sur le Mékong, ni la luxuriance de la végétation disciplinée des jardins botaniques des grandes villes, ni les tristes horizons noyés de brume du delta tonkinois, que l'on aime à me décrire et que je ne connais pas, ni la cité impériale de Hué complètement délabrée, ne peuvent à mes yeux expliquer ce phénomène et rien de ce que j'ai lu à ce sujet ou entendu à ce propos ne parvient à satisfaire ma curiosité et à apaiser ma soif de comprendre.

Personne je crois n'est encore parvenu à donner le pourquoi de ce charme si spécial de l'Asie et personne n'a vraiment cherché à déchiffrer le secret de cet envoûtement. Certes, la vie sur place est plus facile et les rapports avec les populations agréables. Mais ces rapports restent le plus souvent superficiels, limités aux notables locaux, aux serviteurs de maisons coloniales, aux surveillants de plantations, aux contremaîtres d'ateliers, ralliés à l'administration impérialiste ou néocolonialiste, bien trop intégrés au milieu étranger, pour que puisse s'établir une réelle fusion des cultures entre l'Orient et l'Occident. D'ailleurs les Français, les Américains, les Soviétiques s'intéressaient assez peu à l'histoire, aux croyances, aux coutumes, aux préoccupations quotidiennes de ceux qu'ils ont côtoyés sur place au VN. Quant à ceux qui tentaient de le faire, ils se sont souvent heurtés aux difficultés de communications entre les deux communautés. D'où ces images sommaires pour rendre compte de cet attrait pourtant incroyable et qui mérite que l'on s'y intéresse plus encore que ne le font les récits d'aventures vécus en terre indochinoise. Comment ne pas sourire devant ces clichés de femme annamite douce, docile, dévouée, malléable, polie, tolérante, respectueuse, mais aussi décrite comme rusée, menteuse, hypocrite, fière, insouciante, féline, infidèle, rapace et dévergondée, tout un ensemble de qualités et de défauts que l'on retrouve partout sur cette planète Terre dans la grande majorité des sociétés humaines.

 

Pourtant bon nombre d'Occidentaux, désirant justifier le choix de leur attachement à une femme asiatique comme le font les militaires américains, arguant de sa séduction, insistent sur la différence de comportement entre la femme orientale soumise, réservée et douce et la femme occidentale libérée, mégère et chiante.

 

Certains ont écrit des livres savants sur l'attrait mystérieux qu'exerce les pays d'Extrême-Orient provenant selon eux du carrefour d'influences venant les unes de l'énorme Chine avec sa richesse culturelle millénaire et les autres de l'Inde mystique. Moi, je doute que ces références aient pu avoir une quelconque signification pour les militaires, fonctionnaires, planteurs, administrateurs, négociants, venant de l'Occident que j'ai rencontrés là-bas et qui en subissaient comme moi l'attrait sans rien y comprendre.

 

Alors mes amis, anciens de Yersin, je vous lancent un défi combler mon ignorance.. Merci d'avance.

 

MM

 

Ngắm các em thi Hoa Hậu mặc áo bà ba.

posted Oct 9, 2015, 3:04 PM by Andy Nguyen

Khế ngọt ở đâu mà nhiều quá .
 
 
 
39 gương mặt ưu tú và xinh đẹp khu vực phía Nam của cuộc thi Hoa hậu VN 2015 đã bước vào các hoạt động tiếp theo tại Bạc Liêu. Các người đẹp xuất hiện nổi bật, rực rỡ sắc màu trong những bộ áo bà ba và nón lá in đậm hình ảnh truyền thống của người con gái Việt Nam. Thí sinh nào cũng đều rất xinh đẹp, nền nã, duyên dáng khoe sắc bên nhau giữa vùng sông nước. 
 
Ngất ngây nhan sắc  thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 1
39 thí sinh Hoa hậu Việt Nam khu vực phía Nam

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 2
Các người đẹp nổi bật trong những bộ áo bà ba rực rỡ sắc màu

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 3
Với chiếc nón lá, 39 gương mặt tươi cười duyên dáng

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 4
Phong thái đoan trang, nụ cười tươi tắn của từng tốp thí sinh

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà  áo bà ba 5
Sau khi đi thăm nhà máy điện gió Bạc Liêu, các người đẹp di chuyển đến khu du lịch Giồng Nhãn

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 6
Tại đây, các thí sinh được tham quan vườn nhãn trĩu nặng quả, được hái ăn tại chỗ và thưởng thức các loại đặc sản chế biến từ nhãn

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 7
Các thí sinh khu vực phía Nam Hoa hậu Việt Nam nhận được rất nhiều lời khen về nhan sắc

Ngất ngây nhan sắc   thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 8
Ai ai cũng đều rất xinh đẹp, duyên dáng

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 9
Người đẹp Trương Mỹ Nhân sở hữu chiều cao ấn tượng và nụ cười tỏa nắng

Ngất ngây  nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 10
Gương mặt thuần Việt, phong thái tự tin, đoan trang giúp Miss Teen 2009 Xuân Mai nổi bật

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 11
Nguyễn Lâm Diễm Trang cũng là thí sinh được sự chú ý, cô từng đoạt danh hiệu Miss Teen 2010 và Nữ hoàng cà phê 2013

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 12
Xuân Mai và Diễm Trang rất thân thiết với nhau

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 13
Người đẹp Hương Phạm (áo tím) và người mẫu Lê Hà cũng là những gương mặt quen trong showbiz Việt

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 14
Tiếp đó, các thí sinh được tham gia buổi chụp ảnh, khám phá văn hóa vùng sông nước miền Tây

Ngất ngây nhan sắc thí sinh  Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 15

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 16
Các người đẹp đều hào hứng tham gia các hoạt động

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa   hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 17
39 thí sinh còn được chia thành nhiều tốp, mỗi tốp được các nghệ sĩ trẻ của đoàn cải lương Cao Văn Lầu hướng dẫn cách hát sao cho đúng nhịp, giai điệu

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 18

Ngất ngây nhan sắc thí sinh Hoa hậu Việt Nam trong tà áo bà ba 19
Ai ai cũng rất chăm chú để có thể học lời và giai điệu

ÔM ở Việt nam

posted Oct 9, 2015, 2:34 PM by Andy Nguyen


Bia ôm : Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như người Hà Nội, mở bia lia lịa, giấu dưới bàn, đổ ra sàn gạch
​ ​
… rồi khổ chủ cứ tự nhiên trả tiền trước đứng dậy ra về mà... vẫn sướng !
Không đi không biết bia ôm
Đi rồi mới biết vừa chôm, vừa rờ
Một tay túc tắc vẫn vơ
Một tay lên vực, xuống bờ tìm hương
Nhiều tiền thì lắm em thương
Ra về không chút vấn vương trong lòng
Bia ôm tiền mặt đếm xong
Ra khỏi cửa phòng là chẳng còn chi
Biết vầy thì đã không đi
Đi rồi, nhân cách thay vì ... bia ôm !
Cà-phê ôm : Hình thức gần giống như bia ôm, nhưng một ly cà phê có thể lên hàng chục ngàn đồng nếu biết lợi dụng câu giờ ôm và tận tình thám hiểm thì không đến nỗi phí tiền phí bạc !
 
 

Karaokê ôm : Chưa có thú tiêu khiển nào thanh lịch và văn minh hơn hình thức ôm nầy. Khách vào mở nhạc, miệng hát mà tay chân thì làm việc thoải mái… đến một lúc nào đó chẳng biết mình đang hát cái gì và hát đến đâu nữa thì, một là ra về, hai tiếp tục dẫn em lên thiên thai hay đi xuống địa ngục !.
Tắm ôm : Hình thức độc đáo này phát xuất trước kia tại các vùng biển. Khách được mời xuống biển vừa tắm, vừa ôm, vừa làm những chuyện khác rất sạch sẽ ở dưới nước. Tắm ôm có giá cả và giờ giấc đàng hoàng. Chỉ ôm không thì "giá mềm", nhưng mấy ai đã ôm nhau như sam mà không tới luôn bác tài !
Trường hợp nầy thì chủ tính tiền theo "giá cứng". Do vừa tiện lợi vừa kiếm nhiều tiền, nghề tắm ôm được phát triển mạnh mẽ thêm ở trên cạn ! Hình thức tắm ôm trên bờ cũng thuận lợi đủ điều, chẳng cần phòng ốc, giường chiếu, khăn màn và công an gác cửa. Vì không có biển có sông thì tắm ở trong bồn ! Ôm được "tối đa" mà chẳng sợ ai dòm ngó !
Võng ôm : Một số nhà trong các quận ven đô Sàigòn lợi dụng vườn cây ăn trái để tổ chức võng ôm. Chủ nhà treo những chiếc võng khuất trong các lùm cây và đặc biệt dành cho học sinh, sinh viên trốn học dẫn nhau vào đây du hí từ sáng đến tối. Chỉ cần đóng tiền thuê võng rồi tha hồ ăn trái cây và vui chơi thoải mái không thầy cô nào kiểm soát, quấy rầy ! Cha mẹ thì yên chí con đến trường, lên lớp và vào thư viện làm bài từ sáng đến tối, ngày nào cũng như ngày nào cho đến lúc nào kết quả trông thấy… thì mới ngưng ôm võng !
Đấm bóp ôm : Việt Nam là học trò của Thái Lan nhưng lại vượt qua mặt thầy không kèn không trống ! Đấm bóp ở Việt Nam là hình thức nói chơi cho vui vì khách vừa nằm lên giường, đấm bóp viên đã bỏ hết lớp áo quần, ngồi ngay trên bụng khách mà xoa bóp thì ông già bảy mươi cũng hồi xuân huống gì trai trẻ hay các ông đang độ sồn sồn ! Cứ việc ra giá tiền bạc thì đấm ngồi, đấm nằm, đấm nghiêng đấm ngửa gì cũng được ! 
Hớt tóc ôm : Một người đi Việt Nam về kể cho nghe, có ông già tại Việt Nam cứ vài ba ngày đi hớt tóc một lần. Tóc thì chỉ còn lơ thơ vài sợi mà cứ hớt đi hớt lại mãi, đến nỗi đầu chằng còn thấy sợi nào nữa. Thế mà vẫn khoái đi hớt cái đầu trọc ! Cứ ngồi, mở lớn mắt ra mà thưởng thức của (còn) non, của lạ đang vờn qua vờn lại trước mặt. Các tay thợ muốn dụ khách kiếm thêm tiền "boa" thì cứ việc kéo đầu mấy ông già vào ngay bộ ngực nửa hở nửa kín kia là ăn tiền ! Thế nào ngoài tiền hớt của chủ, thợ cũng kiếm được "boa" gấp đôi, nhất là khi gặp được vài ông Việt kiều già mất nết ! 
Ráy tai ôm : Đây là kiểu ôm mấy ông Việt kiều thích nhất. Người thợ gái ngồi bên trái nhưng lại ráy tai phải của khách hoặc ngược lại, mặc dù ngồi kiểu nầy cô thợ trẻ chẳng thấy gì trong lỗ tai khách hàng. Khách cũng không cần thắc mắc, cứ nhắm mắt đê mê cho đến lúc đứng dậy móc ví trả tiền !
Câu 
​(cá) ​
ôm : Đóng tiền, nhận mồi và cần câu rồi kiếm một túp lều trống hay đi ra xa một chút, thả cần xuống câu rồi… tự do ôm, có công an canh chừng khu vực ! Chẳng cần biết có cá hay không, cá căn câu hay mồi còn hay hết làm gì, cứ việc say sưa ôm cho đến hết giờ, xong trả cần ra về thoải mái… 
 

Saigon of Yesterday....Le Saigon d'hier.....

posted Oct 9, 2015, 2:22 PM by Andy Nguyen

Các bạn xem vài tấm hình cho đở nhớ´...hay để nhớ thêm hơn ....
Trong khuôn viên Trường nữ trung học Gia Long ( Nguyễn Thị Minh Khai ngày nay ), Sài Gòn năm 1965
Sân trường Nữ Trung Học Gia Long.
SAIGON 1967 
Trường Trung Học Trang trí Mỹ thuật Gia Định (nay là Đại Học Mỹ Thuật) - Donald Jellema Collection - Vietnam Center and Archive.
Nữ sinh trường nữ học Lê Văn Duyệt đi qua di tích thành Gia Định ở góc đường Lê Văn Duyệt - Chi Lăng.

Pictures Gary Mathews 1965.


Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ 
Con gái Sài Gòn cái mỏ cong cong

Trên đường Mạc Đĩnh Chi có Hội Việt Mỹ dạy tiếng Anh từ lớp 1 dén lớp 12 để lấy Certificate of Effiency in English. Trụ sở Hội Việt Mỹ bây giờ là Mặt Trận Tổ Quốc thành phố HCM.
Ban nhạc The Blue Stars đến trình diễn tại một căn cứ của Mỹ.
Sài Gòn ngày 10/06/1970 - Đặng Tuyết Mai (vợ Nguyễn Cao Kỳ) đứng phía sau nhà để chụp một bức ảnh hiếm hoi. Trong vài năm trước đó, phu nhân của Phó Tổng thống Nam VN đã không cho nhà báo Tây phương chụp những bức ảnh sinh hoạt bình thường vì một vụ rùm beng vài năm trước về một bài báo bị coi là xúc phạm. 
Đặng Tuyết Mai mặc một chiếc áo dài nhiều màu sắc, thời trang tiêu biểu của phụ nữ Việt Nam.
Saigon 1970
Đi chúc Tết Ông Ngoại xong rồi... Anh đi đâu thì đi!
Phụ nữ Sài Gòn những năm 1960
Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần, phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do.
Đường Tự Do, nhà hàng vũ trường Maxim's. Bên phải là ngã tư Tự Do-Ngô Đức Kế. Đây là nơi đóng đô của nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ và vũ đoàn Lưu Hồng. Ca sỹ lò Hoàng Thi Thơ HTT như Họa Mi, Sơn Ca, Bùi Thiện cũng ca ở đây".
Kiosk sách báo góc đường Tự Do và Nguyễn Văn Thinh (Đồng Khởi và Mạc Thị Bưởi ngày nay)
Sài Gòn tháng 04 năm 1969
Bà Nguyễn Thị Mai Anh (chính giữa, phu nhân tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ) trong ngày khởi công xây dựng bệnh viện Vì Dân, Sài Gòn năm 1971
Bệnh viện được xây dựng do bà Nguyễn Thị Mai Anh vận động quyên tiền từ thiện của nhiều người bao gồm thân hào nhân sĩ, thương gia, kỹ nghệ gia... 
Bệnh viện được khánh thành vào ngày 04/09/1971
Bệnh viện Vì Dân ngày xưa là bệnh viện tư, nhưng được điều hành như bệnh viện công, nghĩa là không thu viện phí, không thu tiền khám chữa bệnh, không thu tiền các loại thuốc thông dụng có sẵn ở bệnh viện (Những thuốc đặc trị thì bác sĩ ghi toa, gia đình bệnh nhân phải đi mua ở các nhà thuốc Tây).
Sau năm 1975 bệnh viên được đổi tên thành bệnh viện Thống Nhất.
Trên đường Thống Nhứt (Lê Duẩn ngày nay)
Sài Gòn năm 1964
Trên đường Duy Tân (Phạm Ngọc Thạch ngày nay) - Sài Gòn năm 1972
" Trả lại em yêu khung trời đại học
Con đường Duy Tân, cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát
Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt...
Ngã ba Tự Do và Thái Lập Thành (Đồng Khởi và Đông Du ngày nay), phía trước bên kia đường là cà phê Brodad góc đường Tự Do và Nguyễn Thiệp
Sài Gòn năm 1965


Saigon 1967 - đường Nguyễn Văn Thinh. Nhìn ngược lại, sạp báo ở bên phải. Photo by Ron Ryan. pbro1: "Góc bên trái là Thái Thạch Alimentation Générale lớn nhứt Sài Gòn, chuyên bán thực phẩm nhập cảng từ Pháp, rượu vang bánh kẹo đồ hộp phô-mai jambon, nói chung đồ ăn Tây cái gì cũng có. Nhớ mỗi khi nhà có giỗ hay tiệc tất niên, bà già vô đây mua chai rượu chát to đùng cở 10 lít về đãi khách. Vui cái hồi đó chưa biết uống rượu chát kiểu Tây nên khách thích đổ ra pha với bia nước đá. Ông nào uống xong cũng say lúy túy."
Cảnh sát giao thông VNCH trước 1975 (khoảng đầu thập niên 60)
Trên đường Bùi Quang Chiêu (Đặng Thị Nhu ngày nay), phía trước là đường Calmette
Sài Gòn tháng 02 năm 1969
Bến Bạch Đằng và sông Sài Gòn nhìn từ khách sạn Majestic
Sài Gòn năm 1963
"Bạn lãnh thẻ cử tri chưa?". Các cô gái tuyên truyền cho cuộc bầu cử Quốc hội được tổ chức vào ngày 11/09/1966.
Một nữ thông dịch viên, Chợ Lớn, Sài Gòn năm 1969


Sinh viên sĩ quan trường Bộ Binh Thủ Đức về phép cuối tuần và áo dài tại công viên Đống Đa trước Tòa Đô Chánh, Sài Gòn năm 1972.



Trực thăng hành quân nhìn từ sân thượng Khách sạn REX
Sài Gòn năm 1965



Khách sạn Caravelle đường Tự Do, Sài Gòn năm 1961
Xe cộ đông nghẹt trên đường Tự Do khi dân chúng quay về nhà sau khi có thông báo giới nghiêm 24/24 tại thủ đô Sài Gòn ng

1-10 of 104